KHÓA 36/70 HOA TIÊU QUAN SÁT
Dương viết Đang
- Nha trang Tower - Solo 49 left down wind request full stop
- Đơn phi 49 nói tiếng Việt đi .
- Nha trang đài - Đơn phi 49 gió xuôi về bến đậu .
- Đơn phi 49 - Nha trang đài - Chấp thuận đáp phi đạo 30 gió êm .
Phi cơ từ từ chạm bánh , chạy một đoạn dài ,quẹo phải taxiway rồi thong thả di
chuyển về Trường Phi Hành .Đây không biết là lần thứ mấy tôi đă solo trên
chiếc phi cơ T-41 và trong tuần lễ kế tiếp tôi sẽ được khảo sát phần hoàn bị ,
sau đó sẽ chyển qua bay trên phi cơ L-19 .
Kỹ luật của Trường Phi Hành rất nghiêm khắc , an phi được chú trọng tối đa ,
khi các khóa sinh bay solo đều được các Phi Yến - Huấn luyện viên theo dơi và
kiểm soát , sẳn sàng có những biện pháp khẩn cấp khi cần thiết . Cách đây
không lâu , SVSQ Huỳnh văn Mười bay solo , sau khi phi cơ đáp xuống phi đạo
thấy các bạn reo ḥ , anh ta bèn đưa tay vẫy chào , vậy mà cũng bị đưa ra hội
đồng kỹ luật và xém nữa bị loại . Do đó khi nghe tiếng của Phi Yến 55- thầy
Nguyễn hữu Phúc , tôi bèn xuống " tông " ngay .
Một chặng đường đă đi qua , và c̣n nhiều chặng đường phải tiếp tục trên
con đường thật dài . . . .
*****
Nhớ lại ngày đó , sau khi măn khóa giai đoạn 2 quân sự tại TTHL/KQ Nha trang
chúng tôi khóa 69 B gồm 218 SVSQ được trở về tŕnh diện BTL/KQ vào dịp
Noel năm 1969 . Qua những ngày thú vị của " t́nh cô lữ đêm đông không nhà"
tai Sài g̣n , chúng tôi gặp lại nhau trong sân cờ của BTL/KQ .
Sau khi tŕnh diện vị Sĩ quan đặc trách huấn luyện , chúng tôi nhận được một
danh sách gồm 30 SVSQ có điểm quân sự cao nhất đă được tuyển chọn để
theo học khóa 36/70 Hoa tiêu tại TTHL/KQ Nha trang . Lần lượt chúng tôi được
gọi tên, bước ra khỏi hàng và tập họp về phía bên phải .
1- Nguyễn thành Công
2- Lê văn Dui
3- Trần đức Vượng
4- Mă Chí
5- Đồng ngọc Hương
6- Nguyễn hữu Danh
7- Nguyễn trọng Việt
8- Nguyễn văn Vui
9- Trần văn Định
10- Dương viết Hùng
11- Phạm văn Nghiệp
12- Lương ngọc Tú
13- Nguyễn tấn Phi
14- Dương viết Đang
15- Lê văn Bé
16- Trương Hiệp
17- Trần vĩnh Viễng
18- Cao văn Cấp
19- Nguyễn thanh Tùng
20- Trần văn Bông
21- Nguyễn văn Ổi
22- Đinh đức Bản
23- Nguyễn thông Căn
24- Nguyễn trí Hiếu
25- Nguyễn văn Đán
26- Thái b́nh Thiện
27- Trần vũ Hoàng
28- Lê công Lư
29- Nguyễn Khải Toàn
30- Phạm hải Thành
Đến giờ chót , SVSQ Thái b́nh Thiện và SVSQ Trần vũ Hoàng đổi ư không muốn đi ra Nha trang , do đó SVSQ Lê phương Bôi và SVSQ Đồng văn Thức t́nh nguyện thay thế . Sau đôi lời dặn ḍ , chúng tôi được lệnh lên đường vào
sáng thứ tư ngày mốt , cũng xem như ổn định cho tương lai . Tôi gọi đùa các phi công quan sát là những người có khả năng quân sự cao và vội vả bắt tay các
anh em ở lại , thoáng một ư nghĩ trong đầu , biết bao giờ chúng ta sẽ gặp lại nhau . . . . .
*****
Trở về miền thùy dương cát trắng , về lại mái nhà xưa với những khung trời quen thuộc . Chỉ c̣n ba chục đứa nh́n nhau , c̣n đâu những tiếng đếm một hai vang lên trong đêm xen lẫn tiếng ŕ rào của hàng dương liễu khi đứng gác bên ngoài .C̣n đâu cảnh tấp nập trong giờ cơm , c̣n đâu tiếng la chạy rầm rầm khi bị phạt , c̣n đâu và c̣n đâu . . . . .Nghĩ đến bạn bè đang ở Sài g̣n chúng tôi không khỏi dâng lên một niềm nhớ nhung và bồi hồi xúc động . Tuy nhiên chúng tôi chẳng có nhiều th́ giờ để suy nghĩ vẫn vơ .
Sau khi tập họp trước Pḥng khóa sinh Đoàn SVSQ , Đại úy Lê như Hoàn vẫn như ngày nào , giới thiệu Đại úy Nguyễn văn Bé đảm nhiệm chức vụ Đoàn phó Đoàn SVSQ và chúng tôi khóa 36/70 Hoa tiêu Quan sát .
Chúng tôi được chỉ định ở tại căn pḥng mà tôi đă ở trong thời gian học quân sự vừa qua . Giờ đây trống trải quá , để khỏi mất nhiều th́ giờ làm tạp dịch, chúng tôi bảo nhau chỉ nên xử dụng bốn pḥng vệ sinh mà thôi . Bản thân tôi chẳng có ǵ cả , nhưng một số anh em biết sẽ ở đây lâu dài nên mang theo đầy đủ chăn màn chiếu gối , cassette radio , xô đựng nước , thau giặt áo quần . . . . .
Mặc dù đă qua huấn nhục và tốt nghiệp quân sự , nhưng chúng tôi vẫn là đàn em hạng chót trong quân trường , do đó vẫn phải chịu sự thống trị của các SVSQ Cán bộ đàn anh . Theo đó chúng tôi được “ưu tiên “ lănh phần trực gác , toán hầu kỳ trong ngày chào cờ thứ bảy của tuần , treo và hạ cờ hằng ngày ,kiêm luôn phần vệ sinh tạp dịch doanh trại , nhận luôn việc SVSQ trực Đoàn SVSQ . Ngoài ra cũng chịu sự răn đe của hai khóa đàn anh đang học bay và một số niên trưởng c̣n lại , họ vẫn muốn lột alpha của chúng tôi để tái huấn nhục .
Thỉnh thoảng gặp chúng tôi , Đại úy Lê như Hoàn vẫn thường nói :
- Các anh yên chí , đừng sợ rằng không được du học ở Hoa kỳ , Không quân chúng ta trước sau ǵ ai cũng được đi vài ba lần , tuy nhiên các anh nên lấy cánh bay trước rồi sau đó đi tu nghiệp th́ tốt hơn .
Học lái tàu bay cũng không phải là chuyện dễ dàng , do đó lời của Đại úy Lê như Hoàn nghe cũng bùi tai và anh em chẳng c̣n thắc mắc ǵ nữa .
Khoảng một tuần lễ sau , Đoàn SVSQ tiếp nhận thêm 5 SVSQ từ Sài g̣n ra để theo học khóa 36/70 HT ,gồm có :
1- Chu bá Thư
2- Lê trần Minh
3- Nguyễn văn Út
4- Phan thúc Tiến
5- Nguyễn văn Lịch
Trong lúc chúng tôi thường xuyên được Đại úy Lê như Hoàn dụ dỗ , mua chuộc,năn nỉ , cưỡng bức để theo học khóa 36/70 HT th́ nghe đâu các anh 69 A này chạy chọt ở BTL/KQ để được ra đây học Cessna , thật là tréo cẳng ngỗng .Thế là tổng cọng khóa chúng tôi lên đến 35 SVSQ . Có lẽ chúng tôi không biết rằng trong thời điểm này số SVSQ du học ở Hoa kỳ bị trả về khá nhiều v́ kém khả năng , do đó Đại úy Lê như Hoàn muốn cho chúng tôi học khóa này là v́ vậy , dù sao thầy Việt nam cũng nhiều cảm t́nh hơn .
V́ khóa học chưa bắt đầu nên Đại úy Lê như Hoàn thường tổ chức cho chúng tôi đi thăm các quân trường khác và nhất là đi du ngoạn ngoài đảo Ḥn tre . Đây là những chuyến đi lư thú , toàn khóa chỉ có Nguyển thông Căn mang đào đi theo . lẽ đương nhiên là thường t́m bụi rậm để tránh nắng .
Tuy nhiên có vay th́ có trả , ḿnh đi thăm người ta th́ người ta cũng biết đi thăm ḿnh lại , khóa 36/70 luôn luôn lănh phần tạp dịch vệ sinh doanh trại , ngăn nắp gọn ghẻ . Hết phái đoàn nọ đến phái đoàn kia thường xuyên đến tham quan , họ khen chừng nào chúng tôi làm tạp dịch bá thở chừng đó .
Một hôm có mấy khóa sinh Hạ sĩ quan đi ngang qua đoàn SVSQ ,khi nh́n tấm bảng đề chữ TRẠI NGÂN HÀ th́ một tên trong bọn thốt lên “ trại nuôi gà “ rồi cả bọn cười hô hố .
Thế mà Đại úy Lê như Hoàn cũng giải thích với chúng tôi :
- Đúng , họ nói đúng , các anh bây giờ là những chú gà con nhưng sau này các anh sẽ là những con phượng hoàng . Các anh có biết các anh đang l’air lắm không , bên ngoài biết bao nhiêu người muốn như các anh mà không được .
Quả là khéo ăn khéo nói , chả trách sao Đại úy Hoàn là con người đào hoa đa năng , đa hiệu , tuy nhiên l’air đâu không thấy chỉ thấy tối ngày bị khóa đàn anh phạt muốn phờ râu .
Lúc này đang là dịp Tết , chúng tôi lại đi phố cuối tuần , những lần phép này cũng hứng thú hơn , đă quen đường đi nước bước ,hơn nữa v́ số SVSQ tương đối ít ỏi nên chúng tôi bổng nhiên có giá hơn một tí so với ngày xưa , đi qua đi lại cũng mấy nơi cũ , làm tôi nhớ hôm đầu tiên ra phố sau lễ gắn alpha .Hôm ấy T/Tá Nguyễn hồng Tuyền Liên đoàn trưởng Liên đoàn khoá sinh dặn ḍ :
- Hôm nay, lần đầu tiên các anh ra phố nên cẩn thận , về hướng Bắc không được đi quá Trường Đồng đế , hướng Tây không được đi quá Thành ,hướng Nam không được đi quá Cầu đá và hướng Đông th́ khỏi nói rồi .Ngoài ra không nên đến những nơi mà các anh cảm thấy không nên đến , đừng có thấy dáng dấp nữ sinh mà ham , gặp thứ nữ sinh sinh ba bốn lần th́ coi như xong chuyện , không phải các anh hại đời họ mà chính họ hại đời các anh .
Lần đi phép này cũng lại Hồng Hồng , Dân Thiên ,Ḥn Chồng , Cầu Đá . . . . , cũng chẳng biết phải đi đâu , hơn nữa mấy ngày Tết đồ ăn ở phạn xá ngon hơn ngày thường , thôi về trại cho chắc ăn . Buổi tối v́ được phát một bộ tṛ chơi lô tô nên một số anh rũ nhau chơi lôtô và đề nghị Nguyễn thành Công ḥ đúng theo điệu lôtô . Thế là Nguyễn thành Công cầm lấy hộp xóc đều tay nhiều lần và bốc ra một con số và miệng th́ ngân nga :
- Lẳng lặng mà nghe , cờ ra con mấy ,con mấy ǵ đây , con bốn ǵ đây ,con bốn ǵ đây ,con bốn ǵ đây . . .hai tay vỗ vỗ . . . là con bốn mươi bốn .
Đinh đức Bản nghe vậy bèn nạt lớn :
- Ê! Không được ăn nói tục tỉu .
Nguyễn thành Công cự nự :
- Th́ tao đâu biết con số bốn th́ phải hô như thế nào , thôi đứa nào muốn hô th́ hô đi
Cả bọn cùng cười ha hả ,cuối cùng xem như xù v́ chẳng có đứa nào biết ḥ lôtô .
V́ thấy tôi đi phép thường về sớm nên tuần sau anh bạn Mă Chí bèn hỏi :
- Sao ! Không có chùa nào hả , vậy th́ theo tao .
Thế là tôi đi theo hắn ,cứ xem như giao trứng cho ác đi , thử như thế nào cho biết , và chúng tôi tản bộ qua cổng Long vân , đi xe ra phố ,tà tà qua nhà thờ đá rồi xuống đường Phước Hải . Vừa mới dừng chân trước cửa tiệm chụp h́nh Nam việt , tôi đă nghe thấy những tiếng chíu chít như chim :
- Anh Chí ! Anh Chí ! Anh Chí !
Tôi nh́n lên , cả một bầy con gái đưa tay vẫy , cô nào cô nấy đẹp cứ như là mấy cô học tṛ trong phim t́nh cảm xă hội cùa Đài loan . Lẽ dĩ nhiên tôi cũng được giới thiệu đầy đủ , qua đó tôi cũng biết được một số tên tuổi , nào là Tuyết , Tùng Vân , Minh Thư , Minh Nguyệt . . .
Tôi không c̣n nhớ những ǵ mà T/Tá Nguyễn hồng Tuyền dặn ḍ nữa , mấy em này cho dù thế nào cũng phải chịu thôi , mà đây mới chính là nữ sinh chính hiệu con nai vàng ngơ ngác , hơn nữa lại quen biết với Mă Chí lâu rồi .Khi về trại , Mă Chí cười hè hè và bảo :
- Sao! Có chấm được cô nào không .
Tôi cười và nói :
- Tao chấm cái cô tên Tùng Vân đó .
Hắn bèn la lên :
- Trời đất ! Tùng Vân cũng chấm mày rồi đó , nó nói mày có cái nốt ruồi trên mũi giống nó và cũng hỏi tên họ rơ ràng của mày là ǵ .
Cứ như mở cờ trong bụng , chờ tuần sau gặp tiếp , tôi không dám hỏi nhiều v́ sợ hắn la làng ầm ỉ .
Hằng tuần tôi theo Mă Chí đến chùa của nó , đây là nhà của hai chị em Minh Thư và Minh Nguyệt , c̣n Tùng Vân và Tuyết là bạn học , do đó những hôm gặp Tùng Vân là những ngày may mắn và về sau tôi thường đến đây một ḿnh .Thực ra gia đ́nh này bà con ǵ đó với Cảnh đen nên sẳn dịp đi phố dẫn Mă Chí lại , bây giờ Mă Chí dẫn tôi lại . Quen th́ quen vậy thôi , tôi thấy hắn chả thân thiết với ai trong đám , suốt ngày hắn chỉ nhắc đến ông bà già ở Tri tôn Châu đốc . Nếu có dịp tôi sẽ về nơi đó xem ông bà già như thế nào mà có người con có hiếu như vậy .
*****
Theo kế hoạch của TTHL/KQ , Đoàn SVSQ sẽ dời đi nơi khác , vị trí mới là những dăy barrack ở gần AIR Việt Nam . Thế là bắt đầu như một cuộc vạn lư trường chinh , chúng tôi è cổ khiêng bàn ghế giường tủ nệm toàn bộ đến khu vực mới , gay cấn nhất là từ tầng trên xuống tầng dưới và đến vị trí mới th́ từ tầng dưới lên tầng trên .
Đến khi chúng tôi bắt đầu ổn định tại vị trí mới cũng là lúc Đại úy Lê như Hoàn bàn giao chức vụ Đoàn trưởng Đoàn SVSQ cho Đại úy Nguyễn văn Bé để theo học khóa Chỉ huy và Tham mưu Trung cấp tại TTHL/KQ Nha trang .
Mặc dù không c̣n giữ chức vụ Đoàn trưởng , nhưng chúng tôi hầu như thường xuyên gặp gỡ và lẽ đương nhiên bao giờ cũng kèm theo lời nhắc nhở học hành , phi công xuất thân từ nhà giáo có khác .
Những ngày tháng kế tiếp chúng tôi bắt đầu học Anh văn , trước đây Pháp văn là sinh ngữ chính do đó tôi theo bạn bè tương đối hơi khó khăn .Vẫn lên lớp đều đặn nhưng cuối cùng thi Test tôi chỉ được 39 ECL , trong khi điều kiện theo học phải ít nhất là 40 ECL . Anh chàng Nguyễn thông Căn bài thi Test được 42 ECL , mặt hắn vênh váo lên :
- Today I am a pilot .
Trong khi các bạn đủ điểm được nghỉ học th́ tôi và một số bạn khác tiếp tục đến trường và học cho đến cuốn 2300 .
Khi chuẩn bị làm giấy phép thưởng bốn ngày v́ đă Pass kỳ thi ở cuốn 2300 th́ chúng tôi được lệnh về Sài g̣n khám sức khỏe tại TTYK/KQ . Lại rủ nhau lên đường theo tiếng gọi .
Trong khi khám tổng quát , Phan thúc Tiến đến gặp tôi năn nỉ :
- Đang , mày cho tao tí nước tiểu ,tao bị bể ṇng hơn tuần nay .
Tôi nhăn mặt :
- Bộ mày tưởng ṇng của tao tốt lắm sao .
Hai thằng cười hề hề vào pḥng vệ sinh giây lát rồi thơ thới hâh hoan bước ra , phen này INAP rán chiụ .
Về lại Nha trang , tôi không đi phép nữa và tiếp tục học Anh văn , một tuần lễ sau , tôi được nghỉ học và chuẫn bị để theo học khóa 36/70 Hoa Tiêu Quan sát . Chúng tôi có tất cả là 35 SVSQ , nhưng Trường Phi Hành chỉ nhận 25 SVSQ , do đó có sự chọn lưa ưu tiên về an ninh và sức khoẻ . Cuối cùng các SVSQ sau đây bị kẹt lại ,hoặc học khóa sau , hoặc học Anh ngữ hoặc trở về Trường Bộ binh :
1- Dương viết Hùng
2- Lê văn Bé
3- Trương Hiệp
4- Đồng văn Thức
5- Trần vĩnh Viễng
6- Lê văn Dui
7- Lê công Lư
8- Nguyễn văn Đán
9- Phan thúc Tiến
10- Nguyễn văn Lịch
Trong khi đó , chúng tôi vẫn đảm nhiệm việc trực gác , một đêm SVSQ Nguyễn văn Vui v́ ngủ quên nên không thức dậy bàn giao phiên gác nên các SVSQ hạ phiên được ngủ thẳng cẳng . Sự việc bị một SVSQ khóa 34/HT bắt được và tŕnh lên Đại úy Nguyễn văn Bé Đoàn trưởng Đoàn SVSQ . Thế là chúng tôi bốn thằng xách mùng mền chiếu gối qua Cải hối thất tŕnh diện “ông nội “ (Thượng sĩ Nội ) và chúng tôi bị nhốt 4 ngày trong pḥng giam .
Cũng v́ vị trí mới quá xa Phạn xá ,nên chúng tôi thường ăn sáng bằng ḿ gói và thịt hộp nấu bằng dây Resistan bỏ trong ca nước mà hằng ngày mua tại các quầy hàng . Chỉ có Đồng văn Thức siêng năng chịu khó hàng ngày xuống Phạn xá lấy bánh ḿ và sửa đem về ,dĩ nhiên chỉ cho hắn và một số anh em chung quanh. Về sau , khi Trần vĩnh Viễng bị mất cái máy cassette và cứ nghi ngờ cho Đồng văn Thức nên anh ta hoặc v́ bực ḿnh hoặc v́ mắc cở hoặc v́ lư do nào đó nên đào ngũ luôn . Làm chúng tôi mất đi một ngôi chùa để dừng chân trong dịp cuối tuần , không ai không biết sồ 52 A Bạch đằng Nha trang ,nơi hắn dẫn anh em về mỗi cuối tuần và luôn luôn được chủ nhà chiếu cố , v́ hy vọng thế nào cũng túm được trong số này một chàng rễ ngon lành , nhưng cuối cùng th́ mất hết .
Thời gian qua mau , khi khóa Chỉ huy và Tham mưu Trung cấp làm lễ măn khóa , Đoàn SVSQ chúng tôi được huy động đến tham dự , để trám chổ những hàng ghế sau cùng của Hội trường Long Vân rộng lớn và đứng ở những vị trí với tính cách an ninh . Buổi lễ thật long trọng , Phó Tổng Thống Nguyễn cao Kỳ chủ tọa buổi lễ , Thiếu tướng Trần văn Minh, Đại tá Trần Phước và các Sĩ quan cao cấp của Quân đoàn 2 . Lẽ dĩ nhiên chúng tôi chỉ chăm chú theo dơi người của ḿnh , từ phía xa chúng tôi thấy Đại úy Lê như Hoàn từ từ tiến lên lănh bằng tốt nghiệp . Buổi lễ chấm dứt chúng tôi ra về với những ước mơ không đạt .
Về sau này , chúng tôi trực thuộc Trường Phi Hành nhiều hơn , v́ các Sĩ quan Cán bộ đều là Huấn luyện viên của Trường Phi Hành như Thiếu úy Dương tiến Quân ,Thiêú úy Nguyễn hữu Phúc ,Thiếu úy Bùi văn Đích , Trung úy Nguyễn văn Sao .Do đó chúng tôi dường như thường xuyên được theo dơi cẩn thận .Ngoài giờ học Địa huấn , chúng tôi cũng được học Tae kwon do với hai huấn luyện viên tứ đẳng của Đại hàn . Trước đây khi thi đai đen tôi bị thiếu điểm,nay tôi mang đai nâu cấp hai để học lại và Chu bá Thư cũng mang đai nâu v́ đă học từ trước . Toàn bộ c̣n lại đều mang đai trắng , nên chỉ có tôi và Chu bá Thư đấu với nhau mà thôi . Ngày như mọi ngày chúng tôi chăm chỉ học tập , sau vụ Hà thúc Nhơn vài tuần chúng tôi mới được phép xuất trại trở lại .
Một hôm Đại úy Lê như Hoàn đến với chúng tôi nhưng với cấp bậc Thiếu tá trên vai đồng thời cho chúng tôi biết chức vụ mới là Phó Giám Đốc Trường Phi Hành . Thế là có thêm một vị thống trị nữa và SVSQ Lương ngọc Tú bảo đây là sự bành trướng của tập đoàn huấn luyện viên . Ai dè câu nói đùa này đúng lúc T/u Dương tiến Quân đi ngang nghe được và đêm hôm đó , khi mọi người đi ngủ,SVSQ Lương ngọc Tú được lệnh vác “xắc” lên tŕnh diện T/u Quân . . .
Thiếu tá Hoàn vẫn nhắc nhở học tập ,có lẽ chúng tôi là kỳ vọng, là tác phẩm đầu tay về huấn luyện theo phương cách mới . Cũng như lúc học quân sự , bây giờ học Địa huấn , hàng đêm chúng tôi phải qua Trường Phi Hành để học bài , lẽ dĩ nhiên ăn mặc nghiêm chỉnh , đi đứng đều bước đàng hoàng dù là ban đêm .
Vào một đêm không trăng sao nào đó , có lẽ lúc chiều tập Tae kwon do mệt mỏi ,khi đi qua trường để học bài , chúng tôi bảo nhau đi tự do, thong thả cho thoải mái. Khi cách trường khoảng hai mươi mét , chúng tôi bổng thấy T/tá Hoàn lù lù từ trong bóng tối bước ra . . . .Khi vào lớp , với nét mặt giận dữ , T/T Hoàn nói :
- Các anh đi học như thế này hả , cứ như là một bầy vịt , tất cả ngồi xuống dưới đất , các anh không xứng đáng để ngồi trên ghế .
Thế là chúng tôi lật đật bước xuống và ngồi bệt dưới nền ciment đầy bụi và tất cả đều im phăng phắc . Sau một hồi giáo dục thậm tệ , T/T Hoàn ra về và chúng tôi “được phép “ ngồi dưới đất để ôn bài vở cho đến giờ ra về . Từ đó về sau chúng tôi luôn luôn tôn trọng kỹ luật ,không dám xao lăng việc học hành cũng như đi đứng đều bước .
Ngoài trực gác Đoàn SVSQ ,chúng tôi c̣n đảm nhiệm luôn trực gác Trường Phi Hành hằng đêm , vào một phiên gác đêm nọ , Chu bá Thư vô t́nh lấy tấm bảng ghi giờ bay của các Huấn luyện viên , để lót bên dưới khi nằm ngủ .Ngày hôm sau các Huấn luyện viên thấy bảng ghi giờ bay bị xóa nên rất bực ḿnh và h́nh như họ bực ḿnh hơn khi nghe Chu bá Thư phân trần :
- Tôi không biết là bảng ghi giờ bay , nếu tôi biết th́ tôi không có làm .
Chúng tôi không rảnh tay làm việc ǵ khác ngoài việc học , do đó về sau điểm Địa huấn chúng tôi khá cao so với các khóa khác .
Đến khi khóa 33/HT làm lễ măn khóa , khóa này đặc biệt có hai Sĩ quan khóa sinh là Lư Tống và Trần văn Tấn , c̣n lại là các SVSQ , chỉ có một SVSQ bi loại và trở về Trường Bộ binh . Chiều hôm sau thứ bảy , trong khi chờ đợi phương tiện về tŕnh diện đơn vị, Nguyễn Hùng khóa 33/HT mặc thường phục ghé thăm Đoàn SVSQ . Đại úy Nguyễn văn Bé thấy vậy nghiêm sắc mặt hỏi :
- Anh Hùng , ai cho phép anh mặc đồ civil .
Lúc đó T/T Lê như Hoàn đứng kế bên vừa cười vừa nói :
- Đại úy Bé quên rồi hả ! Đây là Sĩ quan , ,Sĩ quan thứ thiệt , Thiếu úy Nguyễn Hùng vừa mới măn khóa ngày hôm qua .
Đại úy Bé như chợt nhớ ra vội cười :
- Mấy ông này ở đây lâu quá nên khi đă ra trường rồi mà tôi cứ tưởng c̣n là SVSQ .
Mọi người đều cười vui vẻ .
Khóa 33/HT măn khóa nên khóa 34/HT xem như là khóa đàn anh cao nhất ở đây , nhưng khóa 33/HT chững chạc bao nhiêu th́ khóa 34/HT có vẻ lấc cấc bấy nhiêu ,tất nhiên không phải toàn bộ . Có hôm mấy ông nội xem phim Tàu về rồi bắt chước , quấn khăn solo lênđầu , cầm kiếm gổ trèo lên mái nhà đánh nhau và la làng bằng tiếng Tàu phù .Chúng tôi cười ngất nhưng cũng phải bịt miệng lại v́ sợ mấy cha cụt hứng mà t́m cách phạt chúng tôi th́ khốn .
Thời gian vẫn b́nh lặng trôi qua , hằng ngày vẫn học Địa huấn và Tae kwon do , thỉnh thoảng cũng làm vệ sinh doanh trại . Hàng tuần chỉ có chào cờ và diễn hành vào sáng thứ bảy với sự tham dự của toàn bộ khóa sinh và quân nhân cơ hữu của TTHL/KQ . Ngày thường chúng tôi có toán hầu kỳ gồm có sáu người và một trưởng toán với quân phục tiểu lễ , súng ống đầy đủ , đi đều bước đến sân cờ treo lá quốc kỳ lên và chiều đến th́ hạ cờ xuống . Thời gian đầu chúng tôi rất nghiêm chỉnh thi hành ,nhưng sau đó do sáng kiến của một anh làm biếng và cũng được chúng tôi hoan nghênh , sẽ không đi như vậy nữa . Từ đó chúng tôi thay phiên nhau , hàng ngày chỉ cần một người dậy thật sớm , lén ôm lá quốc kỳ đi đường tắt đến sân cờ và lẳng lặng treo cờ lên , đến chiều cũng người đó đi thật trễ đến lẳng lặng hạ cờ xuống và bàn giao cho người khác lo ngày hôm sau . Đă như vậy mà cũng c̣n có những anh làm biếng hạ cờ xuống nên thỉnh thoảng lá quốc kỳ dường như lúc nào cũng tung bay phất phới trên cột cờ ngày cũng như đêm . Có lúc sáng thứ bảy mới nhớ là ngày hôm qua quên hạ cờ xuống , thôi th́ la mắng chửi nhau inh ỏi và cuối cùng một người phải chạy lên hạ cờ xuống đem về để chuẩn bị làm lễ chào cờ . May mà ngoài khóa ra không ai biết chuyện này nếu không th́ nguyên khóa qua Cải hối thất tŕnh diện “ông nôị “ .
Lại đi phép cuối tuần , lần này Mă Chí dẫn tôi đến ngôi chùa khác , nằm trong khu vực bệnh viện . Chúng tôi được tiếp đăi nồng hậu ,v́ đây là chị của Cảnh đen . Thỉnh thoảng tôi cũng gặp và nói chuyện với Tùng Vân , nên một hôm tôi giả bộ hỏi chị xem tôi có cặp bồ với Tùng Vân được không . Thế là chị dăy năy lên :
- Không được , con Tùng Vân đă giới thiệu cho thằng Cảnh rồi mà .
Tôi vừa cười vừa nói :
- Nhưng tôi thấy nó có vẻ thích tôi hơn , chẳng thấy Tùng Vân nhắc đến Cảnh bao giờ , chỉ có con Minh Thư thỉnh thoảng nhắc đến Tạ công Dũng , mà Cảnh đi đâu mất biệt rồi , chờ đi Mỹ về th́ lâu quá .
Mă Chí cười hè hè nói :
- Con nhỏ Tùng Vân thích thằng Đang hơn .
Tuy nhiên qua nhiều lần nói chuyện , tôi có cảm giác chị ấy phản đối không phải v́ chuyện của Cảnh mà là chuyện khác . Thực ra gọi là chị nhưng h́nh như chị ấy bằng hoặc hơn tôi một hai tuổi ǵ đó thôi . . .
Chúng tôi vẫn đến với chị cho đến ngày chị đi du học ở Na uy ,
*****
Sau khi học xong Địa huấn , chúng tôi lại về Sài g̣n khám sức khỏe để chuẩn bị bước tiếp theo , chính thức bước lên phi cơ và cầm cần lái .
Khi khóa 34/HT măn khóa , chúng tôi bắt đầu bước chân vào Pḥng huấn luyện của Trường Phi Hành ,mặc dù các bạn đă đi phép và về đơn vị nhưng Nguyễn thanh Sơn khóa 34/HT vẫn nán lại để hoàn tất bức tranh đang vẽ dở dang cho Trường . Là SVSQ /KQ nhưng Nguyễn thanh Sơn vẫn chứng tỏ được là một Họa sĩ có tài với những bức tranh có hồn ra phết .
Mỗi vị Huấn luyện viên nhận 3 khóa sinh , thầy tôi là Đại úy Vũ hữu Tứ , Nguyễn thông Căn , Đinh đức Bản và tôi là ba học tṛ .
Trong Trường Phi Hành hiện tại có hai khóa bay : khóa 36/70 là khóa chúng tôi và khóa 35/70 gồm có các SVSQ : Dương văn Lễ , Huỳnh văn Mười , Lê danh Ngân, Hồ văn Hạp , Lê văn Phúc và Phạm đắc Giáp . Số c̣n lại là các Sị quan khóa sinh từ các đơn vị Bộ binh gia nhập trong chương tŕnh bành trướng quân chủng Không quân .
Những ngày đầu tập bay thật vất vả và khó khăn vô cùng , trong ba học tṛ th́ Đinh đức Bản là thông minh nhất , Nguyễn thông Căn th́ ma lanh lém lĩnh ,c̣n tôi th́ tệ hại nhất , đă kém thông minh mà c̣n không chịu học hỏi .Thầy Tứ rất ư là khó khăn và vất vả khi dạy tôi .
Khi bắt đầu đi bay th́ chúng tôi không c̣n học Tae kwon do nữa , trong thời gian này một số SVSQ từ Sài g̣n ra để học Anh ngữ bổ túc hoặc học các khóa bay về sau như : Trần văn thọ , Đinh tấn Hoàng , Lê văn Quư , khóa 69 B , và Huỳnh phi Hùng , Trương vĩnh Tân ,Phan đức Liên , Lê vĩnh Ḥa khóa 69 A .
Hàng ngày chúng tôi vẫn vào Phạn xá để ăn cơm , với thực đơn thịt heo kho tàu hủ , canh củ cải thịt ḅ , nước mắm ớt … cứ thế mà ngày này qua tháng nọ với số lượng không đủ cho chúng tôi theo kịp đường bay . Do đó chúng tôi phải kư sổ câu lạc bộ , quầy hàng để ăn thêm , thỉnh thoảng cũng lén chôm gà để làm thịt . Phía sau barrack của chúng tôi , gần hàng rào có một dăy giao thông hào ,thỉnh thoảng có vài con gà của khu gia binh hay của ai đó lăng văng đi qua . Chúng tôi văi gạo phía trên giao thông hào để dụ gà đến ,Lương ngọc Tú ngồi chờ sẳn ở bên dưới ,khi gà đang ăn ,chúng tôi trên barrack phất cờ th́ Lương ngọc Tú đứng phắt dậy ,quơ tay một cái là túm ngay được một con gà .Dĩ nhiên sau đó là một bữa ăn thịnh soạn , thông thường khi có thức ăn ngon th́ chúng tôi không ăn ở phạn xá mà lén lút đem cơm và thức ăn về pḥng để nấu ăn thêm ,và cùng nhóm với nhau , nhóm nào muốn ăn gà th́ cứ theo đó mà làm việc .
Thỉnh thoảng chúng tôi cũng nhận được thư từ và h́nh ảnh của các bạn cùng khóa 69B đang học ở Hoa kỳ , nh́n bạn Trần trung Tỷ mặc veste màu xanh và đội nón ca lô , chúng tôi bảo nhau là SVSQ đội nón ca lô đây này . Vậy mà khi ra đây chúng tôi bị quần tơi tả chỉ v́ một anh đội nón ca lô . Không biết tụi hắn có ăn tàu hủ kho thịt hay chôm gà khu gia binh và có đói meo như chúng tôi không .
Khi chúng tôi bắt đầu học bay th́ khóa 37/HT bắt đầu học Địa huấn ,gồm có các SVSQ sau đây :
1- Lê văn Bé
2- Lê công Lư
3- Trần vĩnh Viễng
4- Trần văn Thọ
5- Trương Hiệp
6- Nguyễn văn Đán
7- Lê vĩnh Ḥa
8- Phan đức Liên
9- Mai đức Thịnh
Số c̣n lại là các Sĩ quan khóa sinh , trong thời gian này số sĩ quan khóa sinh từ Sài g̣n gửi ra khá đông , cả phi hành lẫn không phi hành ,bảng xanh bảng đỏ đủ loại với cấp bậc chuẩn úy , cọng thêm một số sĩ quan và nữ quân nhân về học không trợ .Số lượng sĩ quan khóa sinh nhiều gấp mấy lần số SVSQ , nên chẳng biết ai chào ai , thôi th́ xù , họ cũng là khóa sinh thậm chí là khóa đàn em quá xa so với thâm niên quân trường như chúng tôi . Một quân trường như thế này quả thật khó làm việc , nhất là khi có khóa đàn em nhập học .
Khi học bay chúng tôi cứ như là những con vẹt , cuốn Check lists được dịch ra tiếng Việt và chúng tôi hàng ngày khi về pḥng th́ cứ ê a như đọc kinh đến nỗi Phan thúc Tiến , Nguyễn văn Lịch tuy không học bay nhưng nghe riết cũng phải thuộc ḷng :
- Hoà khí - Già
- Chong chóng --Tối đa
- Tay ga - Đóng
- Công tắc điện - Mở
- Bơm xăng phụ - HI
- Tay ga – 8-10 gall
- Bơm xăng phụ --Tắt
- Starter – ON
Bài kinh mở đầu của chương tŕnh huấn luyện , nhưng tụi hắn không biết là khi chong chóng quay và động cơ nổ rồi th́ hết biết , người cứ sửng sờ và không nhớ tiếp theo phải làm cái ǵ cho đến khi ông thầy hét lên , lúc đó mới nhớ ra nh́n check lists và tiếp tục .
Trong những bài tập bay , sướng nhất là được thầy cho đi theo mà không phải tập bay ǵ cả , nh́n thầy la bạn mà ḿnh sướng lên , ừ tụi bây cũng như tao thôi
Xui xẻo cho chúng tôi là phi đạo chính c̣n đang thời gian sửa chửa nên chúng tôi phải xử dụng phi đạo ngang ngắn và nhỏ hơn . Có lần xém nữa hai thầy tṛ lủi vào gốc dương khi cất cánh , tức ḿnh thầy Tứ cho tôi một tờ giấy đỏ để tôi nhớ bài học . Trong khi học bay , tôi muốn tự ḿnh t́m hiểu và khám phá ra , ngược lại Nguyễn thông Căn thường hay bắt chước thầy và bạn nên luôn luôn được điểm cao . C̣n tôi th́ quá tệ , làm sao mà khám phá ra được , do đó thường bị la nhiều hơn . C̣n Đinh đức Bản th́ xuất chúng , hắn chẳng bị la tí nào mà c̣n được khen nữa , quả thực hắn rất điềm đạm và thông minh ..
Tuy thế tôi cũng Pass phần bay tập khi thi với Sĩ quan Định chuẫn Lư kim Sơn ,sau đó tôi được thầy hướng dẫn tập đáp để chuẩn bị bay solo , đây là cửa ải quan trọng nhất của đời phi công , thông thường tốt nghiệp hay không là lúc này đây .
Là Phó Giám đốc của Trường Phi Hành nên T/tá Hoàn thường bay với chúng tôi ,huấn luyện , nhắc nhở , chạy chọt , gửi gắm với các Sĩ quan định chuẩn của trường bay trong những lần khảo sát . Tóm lại bằng mọi giá , T/tá Hoàn muốn chúng tôi tốt nghiệp 100% .
Một hôm tôi được bay với T/tá Hoàn trong phần tập đáp ṿng phi đạo . Sau khi cất cánh bay lên ,quẹo qua down wind và b́nh phi , khi quẹo qua base wind T/tá Hoàn hỏi :
- Bây giờ muốn đáp với bao nhiêu độ Flap ?
Cứ như con vẹt và theo Check lists ,tôi trả lời :
- Dạ 20 độ .
T/tá Hoàn cười nói :
- Bây giờ ḿnh buồn buồn nên chỉ dùng 10 độ Flap có được không .
Tôi gật đầu và hạ 10 độ Flap ., T/tá Hoàn cho phi cơ vào cận tiến và từ từ hạ cánh . Khi nghe một tiếng chít nhẹ nhàng kêu lên ,T/tá Hoàn quay sang hỏi :
- Có êm không cậu .
Tôi gật đầu :
-Dạ êm .
Trao cần lái cho tôi và T/tá Hoàn nói :
- Vậy cậu đáp làm sao giống như vậy đi .
Cầm cần lái tôi tống ga bay lên và từ từ theo phương thức đă học , khi đáp xuống , chẳng nghe thấy tiếng chuột kêu mà chỉ nghe một tiếng như là trời gầm và phi cơ cứ như là con cào cào đang nhảy , lổ tai của tôi thoáng nghe tiếng thở dài .Cứ thế tiếp tục bay ṿng phi đạo , sau nhiều lần để ư , cuối cùng tôi cũng đáp tương đối nhẹ nhàng và không bao giờ tôi nghe thấy tiếng chuột kêu khi phi cơ chạm bánh ,tuy nhiên dường như không cái đáp nào giống cái nào , mổi cái một kiểu .
Khi chúng tôi bay trên phi cơ T-41 th́ khóa 35/70 cũng bắt đầu bay trên phi cơ
L-19 ,v́ đây là lần đầu tiên Trường Phi Hành tiếp nhận phi cơ L-19 nên tất cả các Huấn luyện viên đều từ các phi đoàn biệt phái về huấn luyện trong khi chờ đợi các huấn luyện viên cơ hữu của Trường Phi Hành làm quen với phi cơ L-19 .
Thường thường chúng tôi di chuyển từ từ nếu không nói là chậm chạp ,khi thấy các huấn luyện viên trên phi cơ L-19 di chuyển ào ào ,lẹ làng mau chóng , tôi buột miệng khen :
- Đúng là huấn luyện viên phi đoàn có khác .
Ai dè Đại úy Hà công Lư Sĩ quan An phi của Trường Phi Hành đứng kế bên lúc nào tôi không hay , ông ta nghiêm giọng :
- Đập tàu th́ ở tù , ở đó mà phi đoàn có khác
Trong khi đa số chúng tôi đang tập bay ṿng phi đạo th́ SVSQ Trần đức Vượng được thầy Nguyễn văn Tỷ thả solo tại sân Dục Mỹ , nhưng bị Giám Đốc Trường
T/tá Đàng thiện Ngươn ra lệnh hủy bỏ . Thầy Tỷ phải làm tờ tŕnh v́ sân bay Dục Mỹ không đủ an toàn để thả khóa sinh bay solo . Sau đó SVSQ phải bay solo lại tại phi trường Nha trang . Ngoài ra thầy Nguyễn hiếu Liêm cũng bị làm tờ tŕnh v́ đă cùng với khóa sinh biểu diễn ROLL và L00P trong khi phi cơ T-41 không đủ an toàn để làm các tác diễn đó .
Sau một thời gian bay tập , cuối cùng tôi cũng solo và h́nh như thứ 19 của khóa ,hôm ấy ,sau khi bay với tôi ba ṿng , đáp xuống , thầy Tứ hỏi tôi :
- Có dám solo không .
Tôi gật đầu, thầy Tứ dặn ḍ :
- Đáp ba cái rồi về .
Khi thầy Tứ bước xuống khỏi phi cơ , tôi từ từ tống ga di chuyển phi cơ đến đầu phi đạo và chờ đài kiểm soát cho phép . Sau khi được chấp thuận , tôi đưa phi cơ ra so hàng trên phi đạo rồi từ từ tống ga cất cánh .Khi b́nh phi ở down wind tôi cười ha hả và muốn hét to lên cho mọi người biết là tôi bay được rồi và một thoáng dễ chịu khi cảm thấy không có thầy kế bên .Sau lần đáp thứ ba phi cơ dường như hơi bung lên nên tôi tống ga bay lại , thành ra tôi đáp đến bốn cái .
Trong ba học tṛ , dĩ nhiên là Đinh đức Bản solo đầu tiên ,kế đến là Nguyễn thông Căn và sau cùng là tôi . Sau lần solo đầu tiên ,các bạn đă chuẩn bị sẳn
để dội nước , nhưng lần này thầy Tứ bảo :
- Dạy “ông “ này rất khó khăn nên để chính tay tôi dội nước cho hắn .
Ai nấy đều cười ha hả ,sau đó tôi được thầy quàng khăn và đội nón solo .Hôm đó cùng solo với tôi có Nguyễn tấn Phi ,Nguyễn trọng Việt và Nguyễn khải Toàn .Toàn bộ chúng tôi đều được thả solo hết , không có ai bị loại và không có tai nạn xảy ra , đây cũng là niềm vui của khóa .
Sau đó vào một đêm cuối tuần ,chúng tôi được làm lễ gắn nữa cánh dưới sự chủ tọa của Đại tá Nguyễn ngọc Oánh Chỉ huy trưởng TTHL/KQ Nha trang và Đại tá Cố vấn Hoa kỳ ,tiếp theo là tiệc chung vui với sự tham gia của tất cả cán bộ Đoàn SVSQ và các huấn luyện viên . Đây chỉ là kết quả sơ khởi nên trong thơ thới hân hoan ,chúng tôi vẫn nghĩ đến chặng đường tiếp theo vẫn c̣n dài .
*****
Ngày tháng trôi qua ,sau khi solo chúng tôi tiếp tục học bay phi cụ ,trong barrack, mặc dù cùng khóa nhưng chúng tôi tự động phân chia thành nhiều khu vực tuỳ theo tính t́nh mà ở gần với nhau và cùng xử dụng chung bàn và tủ .
Phía đầu cửa là Phạm văn Nghiệp ,Trần văn Định , Nguyễn hữu Danh , đối diện bên kia là Nguyễn văn Ổi , Đồng ngọc Hương ,Phạm hải Thành , Đinh đức Bản . Đây được xem như là khu vực nhà thờ ,chùa chiền ,v́ ngày cũng như đêm nơi này là khu vực yên lặng nhất ,tất cả đều có vẻ trầm ngâm suy tư . Tiếp theo là khu vực của Nguyễn thanh Tùng ,Cao văn Cấp ,Nguyễn văn Lịch , đối diện bên kia là Đồng văn Thức ,Nguyễn thành Công ,Lê văn Dui , khu này cũng tương đối yên tĩnh mặc dù thỉnh thoảng có ồn ào đôi chút ,từ đây trở ra cửa h́nh như không thấy ai hút thuốc lá . Kế tiếp là Trần đức Vượng ,Dương viết Hùng ,Trần vĩnh Viễng , Trần văn Bông ,bên kia là Nguyễn trí Hiếu ,Nguyễn thông Căn , khu vực này tuy không ồn ào lắm nhưng trông có vẻ như một cái động . . .,lúc nào cũng có tiếng nhạc . Trần vĩnh Viễng lúc nào cũng mày râu nhẳn nhụi , nước hoa thơm phức ,ngoài tấm drap trắng trên giường nệm lúc nào cũng có thêm tấm khăn trải lên màu xanh màu hồng, chung quanh thường treo những khăn tay hoặc các vật dụng của một tiểu thư đài các .Riêng Trần văn Bông mỗi lần đi tắm về thường kéo khăn tắm lên che tận ngực ,tḥ cái chân nhỏ thon trắng hếu , nếu không nh́n cái đầu th́ cứ ngỡ em nào vừa mới đến .Tay anh chị như Dương viết Hùng th́ ngày cũng như đêm ,luôn luôn ngồi thiền và vận nội công .
Tay Trần đức Vượng cứ như là mặc rô ,lúc nào cũng lớn tiếng đi qua đi lại như không bao giờ ngồi yên một chổ . Anh chàng đi xà bát là Nguyễn trí Hiếu , lúc nào cũng thấy ống kim chích ,không biết bị bệnh ǵ ,chích thuốc ǵ mà đều đặn ngày nào cũng tự ḿnh chích lấy . C̣n Nguyễn thông Căn luôn luôn mặc quần chó táp không tới , không hiểu cái chân của hắn như thế nào , cho dù thợ may khéo đến đâu cũng không thể may quần đẹp cho hắn được . Khu này th́ khỏi chê , gái , nhạc ,thuốc lá ,vơ sư , tay anh chị , chích choác đều có cả . Mô Phật riêng Nguyễn thông Căn thỉnh thoảng cũng tụng kinh Ḥa hảo cho mọi người nghe , đặc biệt hắn trải trên giường một lúc năm tấm drap trắng , không biết để làm ǵ .
Khu vực tiếp theo là Dương viết Đang , Lê văn Bé ,Lê công Lư ,Trương Hiệp và bên kia là Lê phương Bôi , Mă Chí , khu này th́ chung chung cái ǵ cũng có nhưng do thừa hưởng của láng giềng hai bên . Một Lê phương Bôi chửng chạc ,không bao giờ đi phố , lâu lâu mới thấy một điếu thuốc lá ph́ phà trên môi cho có lệ , hết tiền đến hắn mượn là có ngay . Một Lê văn Bé quần áo dường như không bao giờ giặt , khổ thân tôi khi dùng chung tủ với hắn .
Khu vực cuối cùng là khu vực sôi động nhất mà Lê trần Minh tự cho đây là khu Harlem của Hoa kỳ . Ở đây gồm có ,Lương ngọc Tú , Nguyễn khải Toàn , Nguyễn văn Vui , Chu bá Thư , Nguyễn văn Út , Lê trần Minh ,Trương vĩnh Tân, Phan đức Liên , Hoàng phi Hùng ,Nguyễn văn Đán . Lê trần Minh mập và lùn như thùng dầu hôi, lúc nào cũng bô bô cái miệng nói không biết mệt ,rảnh giờ nào là ôm Chu bá Thư nhảy đầm giờ đó , ngày cũng như đêm .Không biết nhà cửa hắn như thế nào nhưng lúc nào cũng làm như ḿnh là con nhà giàu , ăn nói xấc xược và nhất là chê bai những người miền Trung thường được hắn gọi là dân “ nẫu “.Một hôm thừa dịp hắn đi ra ngoài , tôi lấy đôi giày của hắn ,bỏ bên trong một lon đầy nước và đặt trên đầu cánh cửa khép hờ . Khi hắn bước vào ,vừa đẩy cánh cửa th́ lon nước rơi xuống ướt cả đầu , đồng thời đôi giày đôi giày gơ lên đầu hắn một cái đau điếng . V́ không biết ai nên hắn tức ḿnh chửi thề lung tung , đồng thời lấy đôi giày liệng ra ngoài cửa , nhưng khi thấy đó là đôi giày của ḿnh nên phải chạy xuống cầu thang để lấy lên .Chúng tôi được một phen cười hả hê .
C̣n Chu bá Thư th́ cũng không kém ,mỗi lần đi phố về th́ khoe khoang đủ điều lúc nào cũng tự cho ḿnh là dân chơi không thua ǵ Lê trần Minh ,những hắn cũng biết điều là không đụng chạm đến người khác . Nguyễn tấn Phi th́ ít nói hơn ,xem chừng như hắn thường xuyên bận rộn chuyện ǵ đó nên ít thấy mặt hắn vào giờ nghỉ học . Nguyễn văn Vui th́ cao và gầy , thấy bộ dáng của hắn ngồi hút thuốc chúng tôi đặt là “ x́ ke pilot “ Khu này vốn đă sôi động lại thêm cái giọng Quảng nam chay của Phan đức Liên làm tăng thêm vẻ ồn ào của khu vực nhất là hắn cũng thuộc loại mơ bể . Chỉ có Nguyễn văn Út , Trương vĩnh Tân ,Huỳnh phi Hùng th́ c̣n điềm đạm đôi chút . Do đó mặc dù ở cùng pḥng nhưng chúng tôi cũng không thích mấy ông 69 A này ,chạy chọt ra đây học nhưng cứ làm ra vẻ đàn anh . Không biết sao Nguyễn văn Đán lại lọt vào khu vực này , nhưng tính t́nh lầm ĺ nên không ai đụng chạm đến hắn ,mà hắn cũng chẳng đụng chạm đến ai .
******
Thời gian qua mau, mặc dù đang học phi cụ nhưng chúng tôi cũng được bay solo ra các vùng xa hơn để tự ḿnh làm quen với phi cơ khi bay một ḿnh .Mỗi lần solo ,chúng tôi thức dậy thật sớm , kêu la ơi ới ồn ào cả lên làm một số anh em đang học Anh ngữ hoặc chờ khóa học cũng sốt ruột cả lên và mong chờ có ngày như chúng tôi .
Vào một ngày đẹp trời , sau khi đi bay về , ăn cơm xong chúng tôi được lệnh tập họp ở phạn xá và T/tá Nguyễn hồng Tuyền Liên đoàn trưởng Liên đoàn khóa sinh đến nói chuyện . Sau vài câu tâm t́nh T/tá Tuyền muốn nói đến khoá 35/70
đặc biệt là các Sĩ quan khóa sinh , đây là các Sĩ quan thâm niên từ các đơn vị về , do đó dù là khóa sinh nhưng đa số đă mang cấp bậc Thiếu úy , thậm chí có vài anh mang cấp trung úy đă khá lâu .T/tá Tuyền khuyên nên cố gắng v́ đằng nào cũng sắp sửa hoàn tất chương tŕnh ,tuy nhiên :
- Các anh nên nhớ rằng , Không quân không giống bên Bộ binh , các anh đừng nghĩ rằng một ngày hai mươi bốn giờ th́ lấy vài giờ bay là chuyện dễ ợt .Không dễ dàng như vậy đâu ,các anh học bao lâu rồi , cho đến bây giờ th́ giờ bay của các anh vẫn chưa bằng giờ tôi bay ngữa , cho nên các anh . . . . .
Sau phần nói chuyện với khóa 35/70 , T/tá Tuyền cũng có đôi lời nhắn nhủ dặn ḍ với khóa 36/70 , chúng tôi đang c̣n thắc mắc th́ T/tá Tuyền cho biết hôm nay đến từ giả chúng tôi để đi nhận nhiệm vụ mới là Chỉ huy trưởng Căn cứ Không quân Sóc trăng . Như để hănh diện với nhiệm vụ này ,T/tá Tuyền lập lại lời nói của Thiếu tướng Trần văn Minh Tư lệnh Không quân :
- Giữa bảy mươi hai Trung tá và một Thiếu tá , Minh chọn Tuyền .
C̣n nhớ ngày nào T/tá Tuyền dạy chúng tôi cơ bản thao diễn , thỉnh thỏang qua Trường Phi Hành bay dạo với chúng tôi , chỉ vẻ chúng tôi trong quá tŕnh học để trở thành một phi công chính hiệu . Bao nhiêu lần nói chuyện ,T/tá Tuyền chỉ muốn chúng tôi trở thành phi công khu trục , tất nhiên chúng tôi cũng muốn vậy nhưng sự việc không đơn giản tí nào , không do ở T/tá Tuyền và cũng ngoài tầm tay của chúng tôi .
Nỗi buồn của chúng tôi kéo dài chưa được bao lâu th́ cũng lại một ngày đẹp trời khác , T/tá Hoàn cũng đến nói chuyện và từ giả chúng tôi để nhận nhiệm vụ mới , đó là Sĩ quan Liên lạc Không quân tại Hoa kỳ . Dĩ nhiên những giây phút bùi ngùi cảm động này chúng tôi không thể nào quên được .
Từ đây chúng tôi dường như có một cảm giác bơ vơ , lúc này không c̣n ai đở đầu , che chở cho chúng tôi nữa . Không ai bảo ai ,chúng tôi đều mang một nỗi buồn man mác , thậm chí nằm thở dài không thèm đi ăn nữa , chỉ có mấy ông 69 A là không có cảm giác này nên tụi hắn vẫn oang oang bốc phét .
*****
Có lẽ mất gà khá nhiều nên khu gia binh không cho gà qua khu vực chúng tôi nữa , hoặc là chúng tôi đă bắt hết sạch . Vốn là dân miền Tây ,sau nhiều ngày nghiên cứu , Lê phương Bôi sáng chế một cái bẩy và t́m được nguồn thức ăn mới , đó là thịt nhông . Đây là những con giống con tắc kè nhưng mập mạp hơn ,nhiều thịt hơn , trông có vẻ mềm mại hơn và thường tập trung khá nhiều ở hàng dương liễu bên kia phi đạo ngang . Qua tay đầu bếp trứ danh này , hàng ngày chúng tôi có thịt nhông rô ti , thịt nhông kho tàu rất xôm tụ . Dĩ nhiên chúng tôi vẫn lén lút nấu nướng , cho đến một ngày kia Đại úy Nguyễn văn Bé bắt gặp Nguyễn văn Lịch đang nấu một nồi canh , thế là chúng tôi bị kiểm tra và Đại úy Bé ra lệnh tịch thu tất cả bếp điện , nồi niêu s00ng chảo …..
Không c̣n phương tiện nấu nướng th́ đành chịu nhưng chúng tôi cũng đổ thừa cho Nguyễn văn Lịch v́ nấu nướng trong giờ làm việc mà không có người canh cửa nên bị bắt tại trận .Do đó Lê phương Bôi không c̣n đi bắt nhông nữa , chắc mấy con nhông nhớ hắn lắm , sẳn đang nghe Thái Thanh hát bài “ kỷ vật cho em “ ,Lương ngọc Tú hát theo “
- Nhông hỏi Bôi , nhông hỏi Bôi bao giờ trở lại ,
- Xin trả lời , xin trả lời mai mốt Bôi về .
- Bôi trở về , đây kỷ vật cái lồng bẩy nhông . . . . .
Nghe Tú hát xong đứa nào cũng cười .
Tuy nhiên có lẽ người vui nhất là thầy Lương khánh Nam , khi Lê phương Bôi kéo mấy con nhông về , đôi khi vài ba con cột nguyên chùm đi ngang Trường Phi Hành th́ thầy Tỷ nói với thầy Nam :
- Ê Nam ! Tao thấy học tṛ nó kéo mày đi sềnh sệch ngoài kia ḱa .
Thầy Nam tức lắm nhưng không biết làm sao .
Về sau chúng tôi được biết thầy Nam có cái tên khác mà bạn bè đặt cho là “cắc kè bông “ . Th́ ra là vậy , bảo thầy Nam không tức sao được , nhưng chúng tôi đâu biết chuyện này .
Chúng tôi vẫn học bay phi cụ , đồng thời thực tập bay LINK trong pḥng LINK do một Hạ sĩ quan Không quân hướng dẫn . Không biết Lương ngọc Tú thực tập thế nào bị anh ta chê bai đủ điều , cũng tức lắm nhưng chẳng biết làm sao . Về môn bay phi cụ ,mặc dù thầy không nói nhưng qua xem điểm tôi biết tôi khá hơn Căn và Bản về môn này . Đến kỳ thi khảo sát tôi chỉ được 14 điểm nên thầy Tứ cũng hơi ngạc nhiên v́ nghĩ rằng ít nhất tôi cũng được 15 điểm . Thôi cũng được , PASS là tốt rồi .
Sau phi cụ chúng tôi thực tập bay không hành , môn này th́ khỏe re ,chỉ có ngồi mà nh́n dưới đất .Tuy vậy nhưng đôi lúc cũng ấm ớ không xác định được vị trí ở dưới đất khi so sánh trên bản đồ , ngoài ra chúng tôi cũng phải tính hướng gió , độ giạt trên bản đồ . . Tiếp theo chúng tôi thực tập không hành xa , Sài g̣n , Đà nẳng . . . , tôi chọn hướng về Đà nẳng sẳn dịp về thăm nhà , nhà thầy Tứ cũng hướng này nên rất thuận tiện . Ngoài ra một số bạn cũng muốn biết thành phố Đà nẳng nên chọn đi hướng này , v́ là không hành xa nên chúng tôi đều có Sự Vụ lệnh của Chỉ huy trưởng TTHL/KQ Nha trang .
Tất cả các phi vụ không hành đều b́nh yên trở về , ngoại trừ hướng Sài g̣n ,khi trở về chiếc phi cơ của thầy Trần thu Thủy đi với vợ bị mất liên lạc khi đi qua đâu đó vùng Vũng rô , Cà ná . Toàn thể Trường Phi Hành bay đi t́m kiếm suốt một tuần lễ nhưng vẫn không t́m ra tung tích , đối với toàn thể chúng tôi , đây là một mùa Noel buồn . Đêm đó , thầy Tứ mời ba học tṛ chúng tôi về nhà ở Cầu đá ăn tôm hùm . Nguyễn thông Căn sợ người yêu chờ lâu nên xin về sớm , Đinh đức Bản đi nhà thờ , c̣n tôi là đệ tử của Ma giáo nên về trại .
V́ số lượng SVSQ tại Đoàn SVSQ quá ít nên hệ thống SVSQ tự trị chỉ vỏn vẹn vài ba người như : Lê danh Ngân , Hồ văn Hạp , Huỳnh văn Mười . . . ., nay chúng tôi nhận được Bưu điệp của BTL/KQ cho biết sẽ có gần 200 SVSQ sẽ ra TTHL/KQ theo học giai đoạn 2 quân sự . Thế là chúng tôi được Đại úy Nguyễn văn Bé tập họp và ban hành chỉ thị thành lập hệ thống SVSQ tự trị , chịu trách nhiệm hướng dẫn và huấn nhục khóa 70 A . Kết quả gồm có :
- SVSQ Hồ văn Hạp SVSQ / CB Không đoàn trưởng
- SVSQ Lê danh Ngân SVSQ / CB Liên đoàn trưởng
- SVSQ Huỳnh văn Mười SVSQ /CB Liên đoàn trưởng
- SVSQ Dương văn Lễ SVSQ /CB Liên đoàn trưởng
Cứ thế chúng tôi mỗi người đều là một SVSQ /CB cấp phi đoàn và phi đội chuẩn bị chào đón khóa đàn em 70 A .
Một hôm chúng tôi đang ngồi học truyền tin , bổng nghe bên ngoài có tiếng chân chạy rầm rập ,nh́n ra thấy Phan đức Liên và Huỳnh phi Hùng đang hướng dẫn một số SVSQ chạy về Trại Ngân Hà . Đây là số SVSQ khóa 70 A như BTL/KQ đă thông báo , v́ chúng tôi bận học nên các niên trưởng khác đă ra Trạm hàng không đón họ về . Hết giờ học chúng tôi về Đoàn SVSQ để tiếp nhận và hướng dẫn khóa đàn em làm thủ tục nhập quân trường .
Khỏi phải nói , những ǵ ngày xưa chúng tôi nhận từ khóa đàn anh nay dường như muốn trao hết lại cho khóa đàn em . Những khuôn mặt đẹp trai ,tiếu lâm , vui vẻ hàng ngày nay bổng nhiên trở nên đằng đằng sát khí , những ǵ ấm ức bấy lâu nay bây giờ được tung ra hết , ông nào ông nấy dường như muốn nuốt chửng các SVSQ khóa 70 A không bằng . Sau một hồi quần thảo , chúng tôi cho khóa 70 A về phạn xá ăn cơm , tổng cọng tất cả cũng gần hai trăm SVSQ , cũng ngơ ngáo như chúng tôi ngày trước , cũng hít đất , tŕnh diện và xin ḅ vào phạn xá như chúng tôi ngày trước . Mặc dù đă được thông báo nhưng vẫn bị thiếu khá nhiều phần ăn , do đó chúng tôi nhường phần ăn cho họ và phải móc tiền túi để ra câu lạc bộ .
Tuy chúng tôi chịu trách nhiệm trong việc hướng dẫn và huấn nhục khoá 70 A , nhưng các niên trưởng khóa 69 A và 69 B cũng như các niên trưởng đang học bay mặc dù không phải là SVSQ /CB , cũng nhào dô ăn có . Hung hăng nhất là Phan đức Liên , khóa 70 A về sau nhớ măi anh chàng này v́ tức cười khi nghe cái giọng Quảng nam đặc sệt . Nhưng càng cười th́ càng bị phạt , càng bị phạt th́ càng tức cười khi nghe giọng hét của hắn và cứ thế cho đến khi nào chỉ có thở mà không c̣n cười được nữa th́ thôi .
Hằng ngày sau khi học bay về , chúng tôi đều không quên dạy dỗ khóa 70 A về mối thù truyền kiếp này không hiểu do đâu mà có và bắt đầo từ bao giờ . Niên trưởng Dương viết Hùng trong khi chờ đợi khóa học hoặc về thặng số nên tương đối rảnh rang , bèn dùng hết khả năng của ḿnh đánh đôi giày thật bóng .
Cứ thế đi tới đi lui trước hàng quân , thỉnh thoảng đứng lại để so sánh , anh nào cảm thấy giày của ḿnh đánh không được bóng bằng giày của niên trưởng th́ tự động chống thế chờ .
Giáo dục khóa đàn em cũng tùy hứng , hôm nào đi bay được thầy khen ,trong ḷng vui vẻ th́ khóa đàn em dễ thở đôi chút , ngược lại hôm nào bị thầy la mắng hoặc bị uưnh tả tơi th́ hôm đó khóa 70 A xem như trúng ngày của hoàng đạo .Nói th́ nói vậy ,cái ǵ cũng có giới hạn , chúng tôi cũng nghiêm khắc với các “ cán bộ” hăng say quá trớn , hoặc phạt khóa đàn em với những h́nh thức nham nhở quá đáng , cho dù chữ huấn đi kèm với chữ nhục . Có lẽ ngay từ đầu chúng tôi may mắn thừa hưởng cái tinh thần HÀO HÙNG và ĐỘC ĐÁO của người lính Không quân do niên trưởng Lê như Hoàn để lại . . .
Trong thời gian này chúng tôi cũng đă hoàn tất phần khảo sát không hành ,và theo đó là bay hợp đoàn và bay đêm . Trong đêm solo , trước khi qua trường bay chúng tôi đi dạo một ṿng điểm danh sơ khởi khóa 70 A với những h́nh phạt tương đối nhẹ nhàng , đồng thời cũng thông báo :
- Tối nay , các cán bộ bận “ bay đêm “ , nên các niên trưởng sẽ cho các “ông” ngủ sớm hơn mọi khi , tuy nhiên , tất cả phải im lặng không được nói chuyện ồn ào , mấy ông nghe rơ chưa .
Một tiếng rơ thật lớn như muốn tung cả barrack , thấy chúng tôi mang áo bay , áo phao , áo lưới , đèn pin , dây nhợ lung tung , lại nhấn mạnh chữ “ bận bay đêm “ nữa , nên khóa đàn em xem chừng như có vẻ phục chúng tôi sát đất .
Đến lúc này chúng tôi bổng nhiên dường như đứng đắn hơn , chửng chạc hơn và cũng cảm thấy ḿnh như có vẻ quan trọng hơn .
Sau khi phần bay đêm và bay hợp đoàn kết thúc , chúng tôi sẽ được khảo sát phần hoàn bị xem như kết thúc phần đầu trên phi cơ T-41 , nên hàng ngày chúng tôi vẫn bay solo để thực tập và sau đó về bay với huấn luyện viên .
Đại úy Nguyễn văn Bé tạm thời từ giả chúng tôi để học khóa Chỉ huy Tham mưu Trung cấp, Đại úy Nguyễn văn Đại từ Trường Phi Hành xử lư thường vụ Đoàn SVSQ , Trung úy Vơ gia Truyền đảm nhiệm chức Sĩ quan Cán bộ đặc trách sĩ quan khóa sinh .Trong thời gian này khóa 70 A đang học giai đoạn 2 căn bản quân sự và mọi sinh hoạt đều đă đi vào nề nếp .
Để chuẩn bị cho ngày lễ gắn alpha nên khóa 70 A đóng tiền để may quần áo và giày , chính thợ của nhà may danh tiếng nhất Nha trang đảm trách việc này . Đây là quân phục tiểu lễ được may bằng loại vải tropical nên giá cả cũng không rẻ .
Số tiền này được trao cho SVSQ Không đoàn trưởng Hồ văn Hạp cất giử , sẻ trả cho nhà may khi mọi chuyện hoàn tất .
Nhưng một hôm , SVSQ Hồ văn Hạp thộng báo cho Đại úy Nguyễn văn Đại biết là số tiền đó bổng nhiên không cánh mà bay . Thế là chúng tôi họp khẩn cấp nhiều đêm liên tiếp , v́ khóa 35/70 ở một pḥng riêng biệt chỉ có 6 người nên chúng tôi yêu cầu khóa 35/70 chịu trách nhiệm .
SVSQ Chu bá Thư đề nghị chuyển nội vụ qua an ninh , SVSQ Nguyễn văn Đán bảo chờ có mu rùa sẽ t́m ra thủ phạm . Sau nhiều đêm thương thảo , cuối cùng để giữ uy tín , chúng tôi đồng ư cho SVSQ Hồ văn Hạp chịu phân nữa , phần c̣n lại chia đều cho chúng tôi .
Sau khi khóa 35/70 măn khóa th́ chúng tôi ở vị trí đàn anh cao nhất , hệ thống SVSQ tự trị thuộc về chúng tôi và SVSQ Phạm văn Nghiệp được đề cử là SVSQ Không đoàn trưởng . Đặc biệt chỉ có SVSQ Chu bá Thư và Nguyễn tấn Phi không những không giữ chức vụ ǵ mà c̣n bày vẻ mưu chước cho khóa đàn em tránh né hoặc t́m cách chuồn ra phố ban đêm . Kễ từ ngày qua trường bay , cứ cuối tuần là chúng tôi tự động xuất trại mà không cần chờ giấy phép , v́ chúng tôi có thẻ xuất trại có dán h́nh và chữ kư của Chỉ huy trưởng TTHL/KQ cho phép chúng tôi xuất trại hàng tuần . Các SVSQ khác phải chờ giấy xuất trại thường được phát vào sáng thứ bảy như thường lệ .
*****
V́ Tùng Vân đă vào Sài g̣n học và Minh Thư cũng đă học Chính trị Kinh doanh ở Đà lạt nên chẳng c̣n ai để tôi tán dốc . Đang lang thang trên đường Độc lập ,bổng nghe tiếng của Lương ngọc Tú gọi ,nh́n thấy hắn cùng Nguyễn tấn Phi và Nguyễn khải Toàn bên kia đư